Hư vinhchẳng khác nào sợi dây chuyền kim cương lóng lánh, đẹp đẽ đầy ma lực, khiến ai cũng ham muốn có được. Hư vinh như một giấc mộng màu hồng, khi đã bước vào rồi thì khó lòng tỉnh thức. Nhưng tất cả đều là mộng ảo, khi giấc mộngtan biến, chẳng còn gì ngoài sự hụt hẫng và lạc lối.

You are watching: Cảm nhận truyện sợi dây chuyền kim cương

Trong tiểu thuyết ngắnSợi dây chuyền kim cương, Maupassant đã kể một câu chuyện như sau:

*

Cô nàng Mathilde – vợ của một anh lục sự “thường thường bậc trung” sắp tham gia một bữa tiệc. Nhưng khổ nỗi, carry out không có món trang sức quý giá nào, nên cô ta đã mượn cô bạn thân một sợi dây chuyền kim cương. Trong buổi tiệc, Mathilde vốn xinh đẹp quyến rũ, lại đeo thêm sợi dầy chuyền kim cương sáng lấp lánh nên càng trở nên cuốn hút lạ thường, thu hút ánh nhìn ngưỡng mộ của mọi người. Tuy nhiên trên đường về nhà, cô ta vô tình làm mất sợi dây chuyền kim cương.

Mathilde buộc phải cùng lúc làm mấy công việc, ăn tiêu chắt bóp để dồn tiền bồi thường cho cô bạn. Mười năm qua đi, một hôm, Mathilde vô tình gặp lại người bạn năm xưa trong công viên, nhưng lúc ấy Mathilde đã bị áp lực cuộc sống giày vò tới mức dung nhan tiều tụy, trông già nua khắc khổ, khiến bạn bè gần như không thể nhận ra.

Nhưng điều trớ trêu là, cuối cùng cô mới biết rằng, sợi dây chuyển mà mình mượn năm xưa là một sợi dây chuyền kim cương giả, còn cô thì vì chút hư vinh của bản thân mà đã phải trả giá bằng sự lao động vất vả cùng sự tổn hại dung nhan xinh đẹp trong suốt mười năm ròng.

Tính sĩ diệncũng giống như sợi dây chuyển của Mathilde vậy, nó có thể là châu báu làm đẹp, khiến bạn có được sự tỏa sáng nhất thời, nhưng cũng có thể trở thành sợi dầy thừng lạnh lẽo, trói chặt cuộc đời bạn.

Từ xưa tới nay, đả kích tính sĩ diện của con người luôn là một trong những để tài yêu thích của các nhà triết học và nhà thơ, còn trên sân khấu cuộc đời thì lúc nào chúng ta cũng có thể bắt gặp hàng ngàn câu chuyện liên quan tới thói xấu này.

See more: Who Killed Rue In The Hunger Games Chapters 16, Rue In The Hunger Games

Vậy thói ham hư vinh rốt cuộc từ đâu mà ra? Người xưa có cầu:“Hùm chết để da, người ta chết để tiếng”. Chắc chắn không có ai sinh ra đã electronic came tâm âm thầm lặng lẽ sống cuộc đời của mình, không cần ai biết tới. Từ xưa tới nay, phần lớn chúng ta đều đang khổ sở bôn ba trên con đường theo đuổi danh lợi, địa vị, tiền bạc. Điều đó không có gì đáng chê trách, nhưng chúng ta nên hiểu rằng, theo đuổi công danh lợi lộc cũng nên lượng sức mình, nếu mục tiêu vượt quá khả năng của mình mà lại không video camer chịu cuộc sống bình dị, thì rất dễ nảy sinh tà niệm, khiến chúng ta đi lệch với quỹ đạo thường nhật.